Hiển thị các bài đăng có nhãn Điểm du lịch Cà Mau. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Điểm du lịch Cà Mau. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Bãi biển Khai Long (Cà Mau)


Bãi Khai Long nằm phía Đông – Nam Mũi Cà Mau, thuộc khu vực của hệ sinh thái rừng ngập mặn. Đây là một bãi cát giồng uốn lượn dọc bờ biển có hình dáng rất đẹp thuộc ấp Khai Long, xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau với diện tích khoảng 150 - 180 hecta kéo dài từ kinh Năm đến rạch Thọ khoảng 3800m, cách Khu Du Lịch Đất Mũi khoảng chừng 12 km.

Từ một truyền thuyết xa xưa …

Mỗi vùng đất nào trên đất nước Việt Nam cũng đều gắn liền với một vài truyền thuyết hấp dẫn từ rất xa xưa, cái tên Khai Long khi đọc lên càng gợi rõ niềm xa xưa ấy …
Chuyện kể rằng, từ lâu lắm rồi, khi những di dân miền Trung vùng Thuận Hóa vào đây khai khẩn miền đất mới để mong có cuộc sống thanh bình, thoát khỏi sự hà hiếp của quan, quân triều đình phong kiến. Sau nhiều ngày đêm rong ruổi trên thuyền, chịu bao sóng to, gió dữ, nguy hiểm trùng trùng, đoàn thuyền di dân neo lại nghỉ chân ở một cửa khá đẹp, êm ái, lặng sóng.



Và khi họ bắt đầu chìm sâu trong giấc ngủ chập chờn mệt nhoài chờ đợi một ngày mai phẳng lặng của cuộc đời di dân thì bỗng đâu có một ánh chớp lóe lên trong đêm đen, xuất hiện một đám mây kỳ dị nhưng kiêu hãnh sà xuống đúng ngay vùng biển nơi đoàn thuyền đang neo đậu. Đám mây ấy mang hình dáng con rồng nhỏ mới được sinh ra. Hết sức mừng vui vì cho rằng điềm lành xuất hiện, chỉ định đây là vùng đất hứa, đoàn di dân bèn tạ trời, lễ đất và xin chọn nơi đây là quê hương thứ hai.
Từ đó, cái tên bãi biển Khai Long đã ra đời ...



Đến Khai Long ngày nay

Không gian nơi đây vô cùng khoáng đãng với tầm nhìn xa không hạn chế. Hàng năm, dải đất này lấn dần ra biển Đông khoảng 100m theo chế độ bồi đắp của thủy triều, uốn mình uyển chuyển theo triền Mũi Cà Mau. Vị trí Khai Long còn đặc biệt hơn khi buổi sáng, chúng ta có thể đứng ngắm nhìn vầng mặt trời đỏ ửng từ từ bò lên khỏi mặt biển, từng tia sáng tỏa xa như đánh thức muôn loài. Và cũng đúng ngay vị trí đó, buổi chiều, chúng ta lại được chiêm ngưỡng ánh tà dương dần khuất lặn, gợi lên trong lòng một nỗi niềm gì nghe man mác. Hơn nữa, đứng trên bãi Khai Long nhìn ra khơi chừng 14km du khách có thể thấy Hòn Khoai xanh rì, hùng vĩ, nằm giữa trời biển bao la, từng cánh én nhạn lượn bay thêu dệt bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, hoàn toàn có thể làm rung động cả những người khó tính nhất.


Bãi Khai Long đặc biệt có tiềm năng cả về du lịch sinh thái biển lẫn du lịch sinh thái miệt vườn. Bãi cát ở đây vàng ươm, thoải thoải dốc, sóng dìu dặt hiền hòa không dữ dội, không gian biển hoang sơ. Vì thế sẽ phục vụ tốt ý thích tắm biển, cắm trại dã ngoại … của nhiều du khách. Bên cạnh đó, do được phù sa bồi đắp đều đặn hàng năm nên các vườn cây trái nơi đây lúc nào cũng tươi tốt trĩu quả. Chính những điều đó đã khiến tỉnh Cà Mau mạnh dạn đầu tư vào đây trên 30 tỷ đồng để xây dựng ở Khai Long một khu du lịch sinh thái rừng – biển – vườn rộng đến 150 hecta, chỉ riêng con đường nhựa dài 3 km đã chiếm kinh phí trên 6 tỷ đồng và rất nhiều dự án khác trong đó có khu vực dành cho công việc nghiên cứu khoa học về môi trường sinh thái. Kết quả thu được là từ Tết Quý Mùi đến nay Khu Du Lịch đã đón trên 30.000 lượt khách du lịch trong và ngoài nước.

Rẽ sóng về với  Khai Long

Từ thành phố Cà Mau, chỉ mất hơn một tiếng rưỡi ngồi ca nô là chúng tôi đã về đến với vùng đất rồng sinh ra. Vừa đặt chân xuống Khai Long, chúng tôi bắt gặp hai bên bờ những cánh tay đước như muốn vươn dài ra níu chân, mời mọc người khách lạ ghé thăm. Đây đó thấp thoáng những vuông tôm, những mái nhà nóc bằng, dấu hiệu của một vùng đất trù phú mà thiên nhiên ban tặng. Đi vào sâu hơn nữa, là những cánh rừng đước, là thấp thoáng trên sông những chiếc xuồng be tám câu tôm, câu cá ... 

Chúng tôi ghé vào một căn nhà sàn trên đường đi với ý định mua một ít hải sản tươi sống, ông chủ vui vẻ bán cho chúng tôi rất hào phóng, còn tận tình chỉ bảo cách chế biến, cách ăn ra sao cho từng món. Và khi ngồi trong một căn nhà sàn doi hẳn ra biển, với trước mặt là đĩa cua luộc thơm lừng, một cái lẩu canh chua cá ngát bốc ngói nghi ngút, vài xâu tôm lụi cùng mấy xị rượu đế sủi tăm trong như mắt mèo, cùng với tiếng gió rít của những tán rừng nguyên sinh, tiếng vỗ về thủy chung của bờ và biển, chúng tôi tưởng chừng mình sẽ ở lại mãi nơi đây, không còn muốn quay về chốn đô thành khói bụi nữa. 

Đêm đến mới còn thơ mộng thú vị hơn cả. Chúng tôi may mắn ở lại Khai Long trong một đêm trăng, khi con nước ròng làm cho bãi biển như dài hơn, dài vô tận. Những áng mây dưới ánh trăng làm cho tôi có cái cảm giác nhìn thấy phút ra đời của con rồng huyền thoại ngày xưa. Xa xa ngoài khơi, ngọn hải đăng trên đảo Hòn Khoai luôn giữ nhịp quét từng vệt sáng đều đặn như mời mọc … 

Rời Khai Long với những nuối tiếc không thôi, tôi tự nghĩ rằng chắc chắn mình sẽ còn trở lại đây trong thời gian sớm nhất để thỏa nỗi nhớ niềm thương đối với vùng đất thần tiên đầy mê hoặc.

Theo Vietbalo, Du lịch Go

ĐGD: Có những thời gian bãi Khai Long bị sóng biển xâm thực và tàn phá dữ dội như hồi tháng 4.2009 - Không rõ hiện tượng này có bị lặp lại trong tương lai hay không, thật tiếc cho một bãi biển đẹp phía nam.

Đất Mũi Cà Mau


Chiếc ca nô khởi hành từ bến tàu ở Năm Căn lướt nhanh vào vùng nước mênh mông, chẳng mấy chốc, ngoái lại nơi xuất phát chỉ còn thấy một đường kẻ nhạt.
Điểm đến của chúng tôi là Mũi Cà Mau. Trên thuyền ai nấy đều như vừa trải qua một trò chơi cảm giác mạnh. Người lái ca nô cho biết, từ Năm Căn xuống Mũi Cà Mau với quãng đường 60 km sẽ đi mất đúng 55 phút.
Thật thích thú khi vừa được hít thở không khí trong lành, vừa được nhìn ngắm quang cảnh hai bên bờ sông. Màu xanh nối tiếp, nhà cửa san sát, cũng hàng quán hai bên "đường" không khác gì trên đất liền: cửa hàng điện thoại di động, shop thời trang, tiệm cắt tóc, quán phở, quán nhậu, vựa cá, cửa hàng xăng dầu, trại thu mua tôm... Những ngã ba, ngã tư, những góc cua trái, quẹo phải... cảm giác thót tim.
. 


Không thể diễn tả hết cảm giác bồi hồi khi được đặt chân đến điểm cực Nam của đất nước. Mũi Cà Mau thuộc địa phận xóm Mũi, xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, cách thành phố Cà Mau khoảng 120km. Có ba điểm tham quan tại đây. Hướng dẫn viên du lịch sẽ giới thiệu với bạn lần lượt, bắt đầu từ đài quan sát cao 21m. Đứng trên đài, khách có thể thấy "mũi nhọn" trên bản đồ hình chữ S nằm ở phía Đông, đó cũng là bên lở. Hàng kè chắn sóng chạy dài và đến chóp mũi có đặt những ống bê tông vừa để đánh dấu và cũng vừa để bảo vệ cái "mũi nhọn" đó. Xa xa, một nhà hàng thủy tạ màu xanh, thỉnh thoảng vài chiếc vỏ lãi hay ca nô từ ngoài khơi chạy vào trong lạch, để lại một đường sóng cong vòng thật đẹp trên mặt nước.



< Cửa biển.

Bờ phía Tây là rừng mắm, đước... xanh rì trải dài ngút mắt tiếp giáp với mây trời. "Mắm đi trước, đước theo sau". Cây mắm mọc lên trên đất bồi, rễ cây đâm tua tủa để giữ đất, sau đó là đước và những cây rừng ngập mặn khác như sú, vẹt.. đua nhau mọc lên khiến bãi bồi ngày càng chắc chắn. Nơi đây, mỗi năm biển bồi hàng trăm mét. Trái cây đước khi già rơi cắm xuống đất và cứ thế sinh sôi nảy nở, hình thành nên khu rừng ngập mặn lớn nhất của Việt Nam, là khu dự trữ sinh quyển của thế giới. Đứng trên đài quan sát có thể thấy xóm Mũi với những mái nhà lúp xúp nằm giữa vùng rừng cây xanh mát, là vùng đất có cư dân sinh sống cuối cùng phía Nam của đất nước. Tạo hóa đã hào phóng ban cho Mũi Cà Mau một điều kỳ diệu và độc đáo mà không nơi nào có được, đó là: "Ðất nở ra, rừng biết đi và biển sinh sôi".



< Điểm mốc tọa độ quốc gia ở khu du lịch Mũi Cà Mau, ấp Mũi, xã Đất Mũi.

Chúng tôi rời đài quan sát để đi đến Mũi Cà Mau. Cảm giác hồi hộp và sung sướng khi được chụp hình bên tượng đài có hình dáng chiếc thuyền với dòng chữ Mũi Cà Mau 803730" vĩ độ Bắc, 104043 kinh Đông hay chụp hình tại doi đất nhỏ xíu cuối cùng vươn ra biển.

Nơi tham quan cuối cùng là mốc tọa độ quốc gia, điểm tọa độ GPS 0001 màu vàng nổi rõ trên nền hoa sen sáu cánh màu đỏ. Tại đây có một sân bay trực thăng nhỏ, những chiếc cầu khỉ thơ mộng cho du khách tha hồ chụp hình.



Nhà hàng tại khu du lịch Mũi Cà Mau không thiếu các đặc sản biển hay của vùng nước lợ như tôm, sò, cua, ghẹ, ốc, cá... Và tất nhiên, trên đường về lại thành phố Cà Mau, nếu đi từ Năm Căn, du khách sẽ không quên ghé lại các quán lá hai bên đường để mua ít bồn bồn tươi hay đã muối dưa là đặc sản của Cà Mau.

Trong tương lai, khi tuyến đường bộ từ thành phố Cà Mau đến đất Mũi hoàn thành, khách du lịch sẽ đến với đất Mũi dễ dàng hơn, nhưng rõ ràng khó có thể sánh được với kiểu đi du lịch bằng ca nô, được  nhìn ngắm cảnh quan đặc trưng của vùng sông nước.

Du lịch, GO! - Theo Phunu online, internet

Hòn Chuối (Cà Mau) thăm xóm lá vàng


Người 'lá vàng' là cách gọi những gia đình lấy lá làm nhà, khi nào lá chuyển sang màu vàng là lúc dọn đi nơi khác bởi khu rừng ấy hết cái ăn. Những người dân ở Hòn Chuối, thuộc thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau được gọi như thế.

Con tàu HQ 627 của Vùng E hải quân phải thả neo ngoài khơi để chúng tôi mặc áo phao và chuyển tải vào Hòn Chuối bằng xuồng máy. Trong nắng sớm, Hòn Chuối là một vách đá kỳ vĩ, nổi bật trên mặt biển bao la. Không có nơi cho xuồng đậu, chúng tôi nhảy lên những tảng đá chênh vênh bên bờ sóng. Nơi này được gọi là ghềnh Nồm. Trên ghềnh đá, những căn nhà dựng bằng cành cây và lá rừng bỏ không, đó là "dấu vết" của những "người lá vàng" được nói trong bài viết này.



< Chuyển tải vào Hòn Chuối bằng xuồng máy.


Người dân đầu tiên tôi gặp trên đường leo lên đỉnh Hòn Chuối là má Hai, một người đàn bà độc thân 73 tuổi. Bà sống trong một ngôi nhà tạm bợ dựng bằng nylon và cây lá.
Có người gọi bà là nữ Rôbinxơn (nhân vật Robinson Crusoe trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Anh Daniel Defoe) trên đảo hoang Hòn Chuối.

Năm 1972, bà Hai cùng chồng con vượt biển ra khai hoang. Chồng chết, 9 người con trưởng thành và cưới vợ, lấy chồng trong đất liền, mình bà Hai ở lại, sống cùng hai con chó và một con mèo, trồng chuối, mít trong rừng hoang.

< Những ngôi nhà bình dị nép dưới chân hòn.

Má Hai là một trong vài người "lá không vàng" hiếm hoi ở đây, bởi dù nghèo đến thế nào thì bà cũng đang "định cư", khác với hầu hết người dân Hòn Chuối.



Từ đỉnh núi, theo một khe đá nay trở thành đường giao thông chính của đảo, tôi xuống ghềnh Nam. Những mái nhà mong manh dựng bằng cành cây, quây nylon, lợp lá rừng đang ngả vàng bám trên những tảng đá lớn, dưới chân là lớp lớp sóng biển tung bọt trắng xóa.


Từ ghềnh Nồm, xóm lá vàng mới di chuyển về đây để tránh sóng to vì gió mùa. Mùa gió Nam, lại chuyển sang ghềnh Nồm bên kia đảo. Ngoài nylon che gió, người ta lấy lá móc và cỏ tranh, lau sậy để phủ lên mái nhà. Lá khô úa cũng là khi biển trở gió, lại khuân vác nồi niêu, ván vải sang phía bên kia. Mỗi lần như thế, mỗi gia đình tốn vài ba triệu đồng để mua nylon, dây nhợ từ đất liền, cách 18 hải lý.



< Nhà của cư dân đảo bên ghềnh Nam.


Bên lối đi dốc và gập ghềnh, trong ngôi nhà dựng trên tảng đá nhọn như kim tự tháp, một bà mẹ trẻ đang dỗ con. Cô tên Mơ, 22 tuổi và có hai con, đứa con lớn bốn tuổi ôm trong lòng, đứa sau lên hai ngủ trên võng, mẩu hương muỗi cháy phía dưới.

Ngôi nhà của Mơ không thể tuềnh toàng hơn. Áo quần treo một góc, nồi xoong mắc lên tường nhà bằng nylon, gió thổi va vào nhau lanh canh. Chồng đi câu, không kiếm được lá rừng gia cố thêm, nên cả mái lẫn vách nhà cứ phần phật bay trong gió.



< Cư dân trên Hòn Chuối.


Ở đây không trường học, không bệnh xá, không giếng nước, không nhà vệ sinh. Trước từng có một lớp phổ cập của đồn biên phòng mở nhưng trẻ con không đi học nên đã tan. Hơn 20 cháu nhỏ sinh ra trên đảo, qua tuổi đến trường lâu rồi mà chưa biết chữ.

Nhưng khi đi thăm xóm lá vàng, tôi bất ngờ thấy một cô gái trẻ đang nằm võng và cầm một lúc ba cuốn sổ và hát những bài ca sướt mướt. Cô tên Dung, 19 tuổi và biết chữ nhờ đã học ở lớp tình thương nọ.



< Các en nhỏ trên đảo Hòn Chuối.


Hai phụ nữ bỗng xuất hiện trước hiên, họ lấy trong giỏ xách ra một xấp đồ làm móng tay và hành nghề. Người thợ làm móng là Triệu Cẩm My, con gái ông Chiến.

My bảo cô có khoảng hai mươi khách hàng, cứ làm tới làm lui, hết người này tới người kia rồi... vòng lại. Ở trên hoang đảo, nhưng hầu hết phụ nữ đều sơn móng son. Tuy nhiên, giá một lần làm móng chỉ 10 nghìn đồng.

Trèo lên chiếc thang để lên một ngôi nhà chênh vênh bên sườn đá mà sẩy chân thì có thể ngã thẳng xuống biển, tôi vào nhà ông Triệu Văn Chiến. Người đàn ông mang hai dòng máu Hoa và Khơme này là một trong những người đầu tiên từ đất liền ra đây đã 15 năm. Hòn Chuối nay có 52 hộ dân, hơn 200 khẩu, đa số gốc Cà Mau, Bạc Liêu, đàn ông ra biển câu cá, đàn bà giữ con ở nhà.



< Nguồn nước ngọt duy nhất trên đảo.


"Nước sinh hoạt thì lấy ở đâu?", tôi hỏi. Ông Chiến ngoắc tay đưa tôi lên những vách đá nhọn hoắt phía sau nhà rồi tụt xuống một vực núi sâu thẳm và chênh vênh. Dưới một khe đá hun hút, có những chiếc can nhựa đang xếp hàng. "Nước đó", ông Chiến nói. Năm đầu tiên ra đảo, ông đi khắp nơi tìm kiếm, tình cờ thấy được mạch nước này.

Trong hẻm đá tối om, một cô gái nhỏ đang cầm chiếc ca nhựa múc nước đổ vào can. Mạch nước chảy ra từ đá với lưu lượng khoảng 5 lít một phút. Cả xóm lá vàng trên đảo trông vào mạch nước ấy, các gia đình mang can nhựa và xếp hàng đợi nước. Những ngày biển động, nước biển dâng ngập khe đá này, cả xóm lá vàng nháo nhác vì không có nước ăn uống.



< Trên đảo người dân sống rất đoàn kết và chan hòa.


Buổi trưa, trong bữa cơm ở trạm radar hải quân Hòn Khoai, tôi gặp ông Kim Ngọc Lý, người ở Cái Đôi, huyện Phú Tân, tỉnh Cà Mau. Ông Lý từng ra Hòn Chuối cùng thời với bà Hai để trốn lính. Sau hòa bình, ông về đất liền và mới trở ra sống ở đảo 5 năm nay.



Ông bảo, trừ việc xây dựng đồn biên phòng, trạm radar và hải đăng thì Hòn Chuối vẫn y như thời ông phải trốn vào rừng để tránh người của chính quyền cũ ra đảo bắt lính. Đường chưa có, bể nước không, trạm xá, trường học làm sao mơ thấy. May sao, người dân ở đảo hầu như cũng không ốm đau, có chuyện gì ra quân y trạm radar, đồn biên phòng chữa là đủ.


"Ba năm rồi, năm nào cán bộ nhà nước cũng ra khảo sát, đo đạc, cho nổ cả dưới biển để tìm hiểu địa chất. Nghe nói sẽ có cả đường đi, trường học, nhà văn hóa, trạm y tế, nhưng lâu rồi vẫn chưa thấy gì", ông Lý nói. Giản dị hơn, những người dân, cả bộ đội, biên phòng, cả nhân viên hải đăng Hòn Chuối chỉ khát khao được Nhà nước làm cho hai cái cầu tàu ở hai bên ghềnh.

Hòn Chuối có cầu tàu thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn vì tàu xuồng có thể ra vào. Có cầu thì những người lính hải quân trên tàu HQ 627 hôm ấy không phải lao mình xuống biển để đẩy xuồng đưa chúng tôi vào đảo. Có cầu, có đường, có bể nước, trường học, trạm y tế... thì Hòn Chuối sẽ không còn là hòn đảo hoang. Và những người dân Hòn Chuối sẽ không phải sống 'đời lá vàng' như thế nữa!

Xem thêm:

Đảo Hòn Chuối nằm trên vùng biển Tây Nam (Vịnh Thái Lan), thuộc thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời. Đảo nằm cách cửa biển Sông Đốc 17 hải lý về phía tây, diện tích khoảng 7km², độ cao gần 170m so với mặt nước biển. Hiện nay, ngoài Đồn Biên phòng 704, Hải quân, Hải đăng và Tổ An ninh tự quản Khóm 1, thị trấn Sông Đốc làm nhiệm vụ trên đảo, Hòn Chuối còn có 43 hộ sinh sống với 179 khẩu.

< Vượt lên khó khăn, những chuyến tàu vẫn đến với Hòn Chuối, thể hiện tình cảm đất liền và đảo xa luôn bền chặt.



Ngư dân trên hòn chủ yếu làm nghề giăng câu, đi biển nên đời sống còn nghèo và bấp bênh. Chỗ ở của người dân cũng không ổn định phải di dời theo mùa, 6 tháng ở ghềnh chướng (sườn Đông), 6 tháng ở ghềnh nam (sườn Tây).


Nước ngọt phục vụ sinh hoạt rất hiếm, chủ yếu là chở từ đất liền ra. Nhằm tạo mạch nguồn nước thiên nhiên trên đảo, hiện tại công tác trồng rừng và bảo vệ rừng được thực hiện nghiêm ngặt.

Du lịch, GO! - Theo Lưu Quang Phổ (báo Thanh Niên) và nhiều nguồn ảnh khác từ internet

Những món ăn dân dã của Cà Mau


Là mảnh đất cuối cùng ở cực Nam của Tổ quốc, Cà Mau hấp dẫn với nhiều huyền thoại về lịch sử khẩn hoang một thời mở cõi của cha ông, đặc biệt nổi tiếng với nhiều địa danh mang đậm phong cách tự nhiên thuần tuý như rừng U Minh, hòn Đá Bạc …
Và, có lẽ chính nét độc đáo của văn háo ẩm thực ở đây đã góp phần níu chân khách du lịch– những ai mới lần đầu đến với xứ sở diệu kỳ của miền sông nước này
Có lẽ được sinh ra từ vùng đất nhiều sông rạch, giàu tôm, lắm cá nên người ở vùng đất cuối cùng của phương Nam này sớm khai thác triệt để lợi thế ấy qua việc chế biến những món ăn hấp dẫn, bắt mắt, “không đụng hàng” và dễ làm xao xuyến lòng thực khách.



Cá lóc nướng trui

Về Cà Mau mỗi độ Tết đến xuân về bạn sẽ được thưởng thức món cá lóc nướng trui để hòa vào cuộc sống của người phương Nam hiền hòa chân chất.

Những con cá lóc vừa ăn không lớn quá cũng không nhỏ quá được xiên từ miệng đến đuôi bằng cái que tre còn tươi, những cái que cá được cắm xuống đất, rơm chất chung quanh với lượng vừa đủ, cái khéo của người nướng là biết chất rơm tới mức nào là đủ, làm thế nào rơm vừa tàn thì cá cũng vừa chín. Cá nướng chín quá thì mất ngọt, chưa đủ đô thì thịt nhão và tanh. Rơm nhiều thì cá khét. Rơm ít, nướng nửa chừng chất rơm thêm thì khúc đầu sống, khúc đuôi khô nước.  Nướng con nào “giải quyết” ngay con nấy cho nóng hổi vừa thổi vừa ăn, vừa ăn vừa nướng, tay làm hàm nhai ngon đến nỗi nuốt không kịp thở.

Cá lóc nướng trui được chấm bằng muối cục đâm nhuyễn với những trái ớt hiểm hái vội bên vườn. Rau sống thì có đủ các loại rau đồng và rau thường như: diếp cá, húng cây, húng lủi, tía tô, đọt dừng, đọt sộp, đọt cóc, đọt xoài, chuối chát, nếu có xoài non thì bằm nhuyễn cho thêm hương thêm vị.



Cháo đậu xanh nấu rắn hổ.

Nếu ở đồng bằng rắn là món ăn quí hiếm thì  ở vùng sông nước Cà Mau các món rắn lại rất đa dạng, dễ tìm trong đó rắn nấu cháo đậu xanh là ấn tượng hơn cả.

Thân rắn làm sạch chặt khúc, bỏ vào nồi cháo đậu xanh đang sôi sùng sục, cháo nhừ thì thịt rắn cũng vừa mềm, vớt thịt ra để nguội, nêm nếm nồi cháo cho ngon ngọt rồi xé nhỏ thịt rắn, chấy với hành tỏi thật thơm đổ trở lại nồi cháo, riu riu lửa cho cháo luôn giữ độ nóng vừa phải. Nếu thích ăn béo thì vắt thêm nước cốt dừa. Vị cháo béo ngậy nhờ đậu xanh và nước cốt dừa, da rắn dòn dòn, thơm phức, thịt rắn ngọt hơn thịt gà, mùi gừng, mùi tiêu bốc lên nồng nàn. Người ăn phải chịu khó đi múc cháo còn nóng hừng hực trên nồi mới đảm bảo được độ nóng sốt. Người bị cảm cúm ăn chén cháo rắn đậu xanh, mồ hôi nhễ nhại, có khi khỏi cần dùng thuốc cũng hết bệnh.



Bánh tằm xíu mại tàu hũ kỵ

Bánh tằm hay bánh tầm, gọi thế nào cũng được, cầu kỳ từ khâu nhào bột làm bánh cho đến lúc nấu nước xốt. Bánh tằm tương tự như bún nhưng sợi bánh to hơn sợi bún một tẹo. Bánh vừa dài vừa dai, được gỡ rời từng sợi một trước khi chan nước xốt, còn gọi là “nước cà”.

Tính sơ sơ có bốn kiểu bánh tằm. Trong các kiểu bánh tằm, đặc biệt nhất là bánh tằm xíu mại tàu hũ kỵ. Để có được nồi xíu mại hấp dẫn, người ta phải qua nhiều bước thực hiện. Đầu tiên, băm thịt nhuyễn, ướp gia vị cho thấm, tàu hũ ky chiên sơ rồi cắt tưng miếng vuông bằng bàn tay xòe ra. Trải miếng tàu hủ ky ra, cho thịt băm vào mới gói lại. Sau đó cho tàu hũ ky gói thịt băm vào xửng, hấp sơ. Nước xốt sôi mới cho từng miếng tàu hủ ky gói thịt băm vào, nồi nước xốt được đặt trên bếp lửa liu riu, lúc nào cũng sôi lăn tăn nóng hôi hổi.

Nơi có hàng ăn đông khách nhất có thể kể đến là quán bánh tằm trên đường Lê Lợi, đường Nguyễn Hữu Lễ phường 2, hay quán ăn sáng ở đường Quang Trung, đường Lưu Tấn Tài phường 5… Ngoài ra, cũng có thể kể đến một quán ăn "rất có cá tính", chỉ chuyên bán bánh tằm cà ri cay. Quán nằm trong con hẻm khuất nhưng rất chiều thực khách, bạn có thể đến gõ cửa bất cứ lúc nào, chủ quán cũng niềm nở phục vụ.



Bún nước lèo Cà Mau

Mỗi vùng đất có một nét đặc trưng riêng về ẩm thực! Nếu món bún nước lèo Sóc Trăng được chế biến bằng cách cho nước mắm, nước luộc tép, cá, nước dừa xiêm, nước trong vào nấu sôi cùng với ngải bún, sả cây … thì món bún nước lèo Cà Mau được chế biến có phần khác hẳn. Trước tiên cho xương heo (loại ngon) vào ngâm nước lạnh, rửa sạch rồi bỏ vào nồi lớn, đổ ngập nước đem đun. Sau khi thấy nước bắt đầu sủi bọt thì vớt xương ra rửa sạch, đổ bỏ nước rồi đem đun sôi, vớt sạch bọt, sau đó hầm lửa nhỏ độ chừng 2-3 giờ liền.

Tiếp tục cho thịt ba rọi vào nồi xương luộc, khi thấy thịt chín có thể vớt ra rửa qua nước lạnh. Chọn tép bạc cỡ ngón tay người lớn, loại vỏ mềm cho vào luộc chung, khoảng 15 phút vớt tép ra. Cho sả cắt khúc vào nồi nấu rồi nhúng mắm lóc (hoặc mắm sặc) vào nồi súp, sau đó vớt bỏ phần xác mắm. Ở một số nơi còn biến tấu bằng cách cho thêm cá lóc vào tô bún. Điều này càng làm tăng thêm phần hấp dẫn của món ăn, nhưng xem ra lại “trật” so với nguyên bản của món bún nước lèo xứ Cà Mau. Lúc này, người nấu chỉ cần nêm nếm gia vị cho vừa ăn là coi như đã hoàn tất phần chế biến món bún nước lèo Cà Mau.



Bánh lọt giò heo

Sợi bánh lọt ăn với sườn heo có màu trắng tự nhiên. Bánh được làm thủ công bằng cách dùng 5 phần bột gạo lúa mùa cùng một phần bột năng. Hòa tan bột trong nước theo ấn định rồi lược lại bột qua rây. Tiếp đó, bắc nước bột lên bếp đun nhỏ lửa, dùng đũa khuấy đều tay đến khi bột chín đặc. Đặt chiếc rổ có lỗ nhỏ bằng đầu đũa lên trên miệng các chậu nước sạch. Trút bột nóng vào rổ, dùng cái sạn ép mạnh bột, bột chảy lọt qua rổ thành từng khúc. Khúc bột lọt xuống, gặp nước lạnh làm nguội đi, đông lại làm thành sợi bánh.

Bánh lọt sườn heo mới nhìn qua hình như có họ hàng với bánh canh bột gạo, chỉ có điều sợi bánh ngắn và hơi to hơn. Tô bánh lọt đem ra, trên mặt là sườn, gan, tim, thịt nạc cùng hành lá, hẹ rất mời mọc. Húp thử miếng nước thanh ngọt, được hòa quyện bởi nhiều mùi vị của nguyên liệu phong phú, tạo cho thực khách sự cảm khoái dễ chịu.

Theo YeuDuLich

Cồn Ông Trang (Cà Mau)


Đi về Đất Mũi, cao hứng ghé qua thăm một “Vùng đất chưa có dấu chân người” – theo lời giới thiệu của một người bạn. Du khách sẽ  khám phá được nhiều điều kỳ thú không ngờ.

Khởi hành từ thành phố Cà Mau, đi canô xuống Khu Du Lịch Mũi Cà Mau, chưa quá một giờ đồng hồ rẽ sóng xô bờ để tới huyện Ngọc Hiển, đi đò nhỏ thêm nữa giờ nữa đã đến cửa sông Cái Lớn, và Cồn Ông Trang hiện ra trước mắt, gợi nhiều tò mò thích thú.

Cồn nằm giữa cửa sông Cái Lớn, trong phạm vi vườn quốc gia Mũi Cà Mau, thuộc địa bàn xã Viên An, huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau. Đây là điểm du lịch sinh thái nổi tiếng ở vùng Đất Mũi. Cồn Ông Trang có 2 cồn nằm trong và ngoài cửa sông Ông Trang.



Cồn Trong hình thành năm 1960 có diện tích 122 ha, ban đầu chỉ có mắm trắng là cây tiên phong, tạo điều kiện cho các loài khác phát tán trên đảo, có 22 loài cây ngập mặn sinh sống, động vật ở đây cũng phong phú. Cồn Ngoài hình thành muộn hơn (năm 1980), có diện tích 149 ha, đang phát triển với diễn thế nguyên sinh rừng ngập mặn tự nhiên, là nơi có tính đa dạng sinh học điển hình của rừng ngập mặn.

Phủ trên cồn là thảm rừng ngập mặn xanh biết với các loài cây đặc trưng như: mắm trắng, bần trắng,... như một bức tranh nổi lên giữa sóng nước bao la. Nối liền với cồn Ông Trang là bãi bồi phía Tây Mũi Cà Mau, hàng năm đất được bồi lấn ra biển từ 50 – 80 m.



Bãi bồi là nơi hội tụ của nhiều loài sinh vật. Khi mùa đông đến, hàng đàn chim di trú từ phương Bắc lũ lượt kéo về phương Nam. Biển

< Ảnh minh họa.

Đàn chim sẽ dừng chân tại đây tìm thức ăn rồi lại tiếp tục hành trình về châu Úc xa xôi. Với điều kiện tự nhiên có một không hai, bãi bồi không chỉ có ý nghĩa về kinh tế, nghiên cứu khoa học mà còn là điểm du lịch hấp dẫn đối với du khách khi đặt chân đến Cà Mau.


Chúng tôi may mắn được một người dân chài gần đó vui vẻ dẫn đường đi luồn lách sâu vào giữa Cồn, bơi xuồng xuyên qua vô số kênh rạch. Chiếc xuồng nhỏ uốn lượn để tránh các nhánh đước chìa ra cũng như những rễ đước tinh nghịch trồi hẳn lên mặt nước như khiêu khích. Chúng tôi đi nhiều nơi ở Cà Mau rồi mà chưa thấy nơi đâu còn nguyên sơ như thế, cá tôm nhiều vô kể, tưởng như để sẵn chờ người đến bắt mà thôi. Tiếng nói cười của cả bọn vang vang khắp rừng đôi lúc làm giật mình một đôi chim đang tình tứ, chúng bèn tò mò nhìn xem những người khách ấy là ai, rồi cất tiếng hót như đáp lại tiếng cười của chúng tôi, như chào đón những người bạn mới.



< Ảnh minh họa.

Người “Hướng dẫn viên bất đắc dĩ” của chúng tôi cho biết rằng Cồn Ông Trang là một trong những địa điểm “lành” nhất đối với lũ chim này, chúng đến đây và tự nhiên xem như nhà, đặc biệt mỗi khi mùa đông đến, cái thú lớn nhất là được ngắm nhìn hàng đàn chim đi trú trên đường bay từ phương Bắc lạnh giá về phương Nam ấm áp. Đàn chim đó sẽ dừng chân tại đây tìm thức ăn, sinh sôi nảy nở rồi lại tiếp tục hành trình về châu Úc xa xôi. Bác còn tự hào khoe rằng có mấy lần lãnh đạo tỉnh cũng xuống đây, dắt theo mấy nhà khoa học, nhà nghiên cứu, nói rằng Cồn Ông Trang có điều kiện tự nhiên đặc biệt cho du lịch sinh thái, rằng tới đây du khách sẽ đổ về đây ngày càng nhiều, Cồn cũng đỡ buồn, đỡ vắng vẻ, dân Cồn lúc bấy giờ không chỉ phải làm bạn với rừng đước, với chim muôn … (Vietbalo)



Hiện nay, cồn Ông Trang là một điểm nhấn không thể thiếu trong các tour du lịch tham quan rừng ngập mặn. Tour chính bao gồm các điểm: khu văn hoá du lịch mũi Cà Mau, khu du lịch Khai Long, cồn Ông Trang và khu du lịch sinh thái Lâm trường 184. Từ thành phố Cà Mau, khách sẽ đi bằng canô xuống vùng đất mũi.

Trên đoạn đường sông chằng chịt dài hơn 100 km đó, khách có thể ghé thăm Đầm Dơi, nghỉ dọc đường tại chợ Năm Căn và sau đó là đi lang thang trong làng rừng. Sau đó, canô sẽ đưa khách sang khu du lịch Khai Long, sang cồn Ông Trang rồi ra đảo Hòn Khoai.

Theo Tri thức Việt, Du lịch Go

Chùa cổ Sắc Tứ Quan Âm (Cà Mau)


Nằm uy nghi dưới những rặng bồ đề còn hằn lên những dấu tích xưa ở một góc nội ô thành phố Cà Mau (khóm 3, phường 4), Quan Âm cổ tự - còn gọi là chùa Phật Tổ - còn giữ nét bí ẩn về một truyền thuyết đã có từ thuở khai hoang mở cõi ở xứ cực nam của tổ quốc.

Xa xưa, đây chỉ là một cái am nhỏ nằm bên bờ sông Quan Lộ, đến năm 1828 được dân chúng sửa thành một am thờ rộng rãi, bề thế hơn và đến năm 1842 thì được vua Thiệu Trị phong sắc tứ Quan Âm cổ tự.

Chuyện kể rằng, lúc ấy vùng đất Cà Mau vẫn còn là những dầm lầy và hang động bất tận kết bằng vòm lá cây rừng và muông thú tồn tại trong cả một thế giới hoang vu và con người chỉ đánh dấu sự có mặt của mình trên những căn nhà bên triền sông.

Trong đoàn người đi khai hoang ấy, có một chàng trai trẻ tên Tô Quang Xuân. Một hôm, chàng xách búa đi đốn củi, búa vừa bổ vào thân cây bồ đề thì phát hiện có một quyển kinh Phật cũ kỹ nằm ngay phía trong vỏ cây như thể đã được ai cố tình đặt vào đó.

Chàng trai trẻ chẳng bận tâm vì sự xuất hiện lạ thường của quyển kinh, nhưng đêm về chàng trai lại nằm mộng thấy quanh mình là một ánh hào quang. Một vị thần xuất hiện cho biết, chàng là người có căn tu. Sau đó không lâu, Tô Quang Xuân lập một am nhỏ bên cạnh gốc cây bồ đề già để tu luyện và bốc thuốc chữa bệnh cho dân nghèo. Tương truyền ông có đạo hạnh hơn người, cảm hóa được cả thú dữ. Ông dùng Phật pháp để cảm hóa người ác hướng thiện và dùng y đức làm thuốc trị bệnh cứu nhân.



Cảm kích trước đức độ của người thầy thuốc, vua Thiệu Trị cho Tô Quang Xuân về trụ trì chùa Kim Chuông để có dịp đàm đạo Phật học. Nhưng chẳng bao lâu, Tô Quang Xuân qua đời. Hay tin, nhà vua rất đau buồn, bèn ban lụa là gấm vóc và sắc phong Tô Quang Xuân là hòa thượng Thích Trí Tâm, hiệu là Thượng Trí Hạ Tâm và cho xây sửa am thờ ở bên cánh rừng già thành một ngôi chùa, nay chính là Quan Âm cổ tự.

Lúc bấy giờ, tiền sảnh của ngôi chùa quay về hướng đông bắc, sau được quay về hướng tây nam và tồn tại cho đến ngày nay. Tính đên nay, Quan Âm cổ tự có niên đại gần 170 năm. Mặc dù đã qua nhiều lần trùng tu nhưng ngôi chùa vẫn giữ được nét kiến trúc cổ xưa.

Mái chùa lợp ngói máng có hình quả ấn được xây dựng sắc nét với sự mô phỏng mái đình của miệt đồng bằng sông Cửu Long. Chùa được xây cất rất đẹp và được sơn phết rực rỡ. Trước sân và xung quanh đều có cây ối um tùm và trăm hoa đua nở quanh năm.



Bên trong chùa còn được trang hoàng lộng lẫy hơn. Bên phải (nhìn từ ngoài vào) là một đại hồng chung đen bóng, càng tôn thêm vẻ uy nghi cho ngôi chùa. Trong chính điện thờ rất nhiều tượng Phật, ở vị trí trung tâm là tượng Phật Thích Ca Mâu Ni. Các bàn thờ được trang trí nhiều bông hoa, hình rồng uốn lượn, chạm trổ hết sức tinh vi và khéo léo. Đối diện gian chính điện là một bức bích họa lớn vẽ hình đức Thích Ca dưới cội bồ đề có đệ tử quỳ dâng bình bát. Gian trung điện thờ bài vị của các vị trụ trì chùa đã khuất. Gian hậu điện là nơi thờ tượng Phật nghìn mắt nghìn tay. Tượng Phật này được đặt trong lồng kiếng để ngay giữa khuôn viên gian hậu điện.

Xung quanh chùa là một khoảng không rộng lớn, gồm nhiều cây cổ thụ xung quanh và một vườn tượng hết sức hoành tráng gồm tượng Phật nằm, vườn Lâm Tỳ Ni, Thích Ca tọa thiền…

Hiện nay, nhiều hiện vật như tượng Phật, tượng Bồ Tát, tượng La Hán, các bức hoành phi, câu đối và nhiều đồ thờ phụng khác vẫn còn được bảo tồn, lưu giữ, minh chứng cho sự phát triển Phật giáo của thời kỳ người Việt bắt đầu những bước tiến quan trọng trong công cuộc khẩn hoang và hình thành một xã hội cộng cư với ba dân tộc Kinh, Hoa, Khmer trên vùng đất phương Nam.

Hằng năm, cứ vào ngày rằm tháng Giêng, rằm tháng Bảy âm lịch, chùa tổ chức lễ hội Nguyên Tiêu và lễ Vu Lan rất trọng thể. Mọi người từ khắp nơi lũ lượt kéo đến viếng chùa, chiêm ngưỡng, thành tâm cúng bái chật ních cả sân chùa. Ai cũng lâm râm khấn nguyện, nguyện cho cuộc sống được thanh bình, được cơm no áo ấm, được phúc lộc bình an.

Sắc tứ Quan Âm cổ tự là ngôi chùa đầu tiên của tỉnh Cà Mau được công nhận Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia.

Theo Trần Kiều Quang (The Saigon Times)
Du lịch, GO!

Bài đăng phổ biến